Danh mục : Truyện

Upload vào lúc : 1 năm trước

File gốc : Sát Phá Lang-Chương XVII Băng Hà (tailieupdf.com).pdf

Số lần xem : 134

Số lượt tải xuống : 0

Kích thước : 0.58 Mb

Số trang : 7

Tải xuống (0.58 Mb)

Xem trên điện thoại
Đọc Sát Phá Lang – Priest  Chương XVII:  Băng Hà trên điện thoại

Tags

Giới thiệu về tài liệu

Trường Canh không gọi nổi. Trên đường, tất cả những người gặp gỡ đều lén nhìn y, từng đợt sóng ánh mắt ấy sắp làm y chết chìm, nhưng y vẫn chẳng thấy mình với vị trên long sàng kia có một sợi tóc nào tương tự nhau.

Y nghe thấy Cố Quân kề tai nói khẽ: “Bất kể chân tâm hay giả ý, ngươi cứ gọi một tiếng đi.”

Trường Canh nghiêng đầu, nhìn thấy đôi mắt tiểu nghĩa phụ, đôi mắt ấy trong suốt đến lãnh liệt, không một chút nước mắt – làm bộ cũng không, có vẻ vừa xinh đẹp vừa vô tình.

Người nhìn như luôn vô tình này thở dài mà thấp giọng nói: “Coi như ta cầu ngươi.”

Trong lòng Trường Canh dẫu có nhiều mâu thuẫn hơn, nhiều điều nghĩ không thông hơn, nghe câu này cũng liền thỏa hiệp, y nghĩ thầm: “Coi như hàng giả này an ủi ông ta đi vậy.”

Y hạ mắt, hời hợt gọi lấy lệ: “Phụ hoàng.”

Đôi mắt Hoàng đế Nguyên Hòa đột nhiên sáng bừng lên, cứ như thể gom nốt chút sinh cơ cuối cùng thành một cụm tặc quang, tựa pháo hoa nhất tịnh bừng sáng cả sảnh đường. Ông ta ngắm nghía Trường Canh rất lâu như chưa đủ, mới thều thào nói: “Ban… ban ngươi tên Mân, mong con ta hạo hạo cao lãng, vô ưu vô sầu, một đời bình an, sống lâu trăm tuổi… Ngươi có nhũ danh chứ?
Trường Canh: “Có, là Trường Canh ạ.”

Nguyên Hòa đế hơi mấp máy môi, họng bật ra tiếng “hồng hộc”, nhất thời không nói thành lời.

Cố Quân đành phải tiến lên một bước, đỡ lão Hoàng đế dậy, vỗ nhẹ lưng để ông ta nhổ đàm ra. Nguyên Hòa đế nghẹn đến mức mắt trợn trắng, hổn hển đến run rẩy, thở dài thở ngắn nằm ngửa lại, cái móng gà túm lấy tay Cố Quân.

Cố Quân: “Thần đây.”

Nguyên Hòa đế như cái ống bễ vỡ nói: “Huynh trưởng nó đều lớn cả rồi, chỉ có Trường Canh của trẫm, trẫm không thể nhìn thấy nó trưởng thành…”
Cố Quân như cảm nhận được điều gì, đối mắt với lão Hoàng đế, già nua và trẻ tuổi, nước mắt chưa khô và bình tĩnh, họ chỉ trao đổi ánh nhìn một chút, tựa hồ liền nhanh chóng có hứa hẹn ngầm nào đó.

Cố Quân: “Thần biết.”

“Trẫm phó thác đứa trẻ này cho ngươi, Tử Hi, trẫm không còn ai khác, chỉ tin được mỗi ngươi, ngươi phải trông nom nó thay trẫm…” Tiếng Nguyên Hòa đế càng lúc càng nhỏ, lẩm bẩm lộn xộn một lúc, Cố Quân miễn cưỡng nhận ra ý ông một cách khó khăn, “Trẫm muốn cho nó một vương tước… Ngươi tìm được nó ở nơi nào?”

Cố Quân: “Bắc cương Nhạn Hồi ạ.”

“Nhạn Hồi…” Nguyên Hòa đế khẽ lặp lại một lần, “Trẫm chưa từng đến đó, xa cỡ nào. Vậy thì… hạ chiếu, hạ chiếu phong hoàng tứ tử Lý Mân làm Nhạn Bắc vương, nhưng… khụ khụ… nhưng không phải bây giờ, phải chờ tới khi làm lễ đội mũ…”
Cố Quân lẳng lặng nghe, Đại Lương triều bình thường một chữ là Thân vương, thí dụ như nhị hoàng tử phong “Ngụy vương”, hai chữ là Quận vương, phẩm cấp hơi thấp hơn, thông thường phong cũng đều là con cháu hoàng thất cách một tầng.

Hoàng đế Nguyên Hòa: “Không phải trẫm bạc đãi nó, chỉ là trẫm không thể che chở nó nữa, tương lai không thể để các ca ca nó sinh lòng bất mãn… Tử Hi, ngươi có biết vì sao trẫm nhất định phải chờ nó đội mũ rồi mới có thể tập vương tước không?”

Cố Quân dừng một chút rồi gật đầu.

Trường Canh không biết họ làm trò bí hiểm gì, trái tim vô cớ đập điên cuồng, giống như dự cảm được điều gì.

Tài liệu liên quan

Tải ứng dụng Tài Liệu PDF
giúp trải nghiệm tốt hơn

Lịch sử tải

Chưa có ai tải tài liệu này!